Từ tính huống thi tỉnh kia, trạng nguyên năm nay, Cố Bạch và Thôi Lang là hai người có khả năng lớn nhất, đương nhiên, Thẩm Kiến mặc dù chỉ đứng hàng thứ tư, nhưng cũng không phải là không thể lấy đoạt giải nhất. Tuyển thủ hạt giống của lần thi đình này đều ở đây, nếu như có thể mở một song bác, chính mình làm nhà cái, giao dịch qua một tấm màn đen, chẳng phải là nửa đời sau đều không cần lo lắng không có tiền tiêu? Cố Bạch nhìn Thôi Lang, nghĩ nghĩ, nói ra: “Nếu không thì trên thi đình Thôi huynh thả tay tí đi, đến lúc đó bạc thắng, tất cả đều sẽ thuộc về ngươi?” Thôi Lang cười cười, nói ra: “Nếu không Cố huynh nhường đi, dù ta hay Thẩm huynh thắng, bạc đều thuộc về ngươi?” Đường Ninh nhìn bọn họ một chút, cảm thấy sòng bạc lần này không mở nổi rồi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương