« Tây Sương Ký » chỉ còn lại mấy quyển nữa là kết thúc thế mà lại bị liệt vào loại sách cấm, hàng tồn ở các hiệu sách lớn bị triều đình vơ vét không còn gì, cũng không cho phép khắc bản bán tiếp. Chuyện này đối với người ưa thích « Tây Sương » chính là tra tấn rất lớn, khi câu chuyện đang tới thời điểm mấu chốt, lập tức sẽ có kết cục lại bỗng nhiên bị cấm, việc này có lẽ mang ý nghĩa là « Tây Sương » sẽ thành tiếc nuối cả đời các nàng. Đường Ninh cũng rất tiếc nuối, dù sao hai quyển sách này bị cấm, hắn sẽ không thể cách ngày lại kiếm được một lần ngân phiếu. Nhưng cũng chỉ hơi tiếc mà thôi, dù sao « Tây Sương » chỉ còn ba quyển, tiền nên kiếm được cũng đã kiếm đủ, ít nhất cũng đủ tiền để hắn mua một tòa nhà rồi. Về phần các độc giả ở khắp kinh sư kia, cũng chỉ có thể nói với các nàng một tiếng xin lỗi, muốn trách thì phải trách triều đình cổ hủ và thế giới hỗn loạn này thôi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương