Hai bên bàn, Đường Ninh và Tô Mị giằng co một hồi lâu. Đường Ninh giải thích với nàng: “Vừa rồi ta chỉ muốn gọi ngươi tỉnh lại, là tự ngươi ôm lấy.” Tô Mị nhìn hắn, bộ ngực chập trùng theo từng lần hít thở, gằn từng chữ một: “Ta muốn giết ngươi.” Phá hủy cửa sổ của hắn, ngủ giường của hắn, không đươc hắn đồng ý đã ôm tay của hắn, lần trước còn ăn cháo của hắn, ăn sạch rồi lau miệng xong lại muốn giết hắn, đây là đạo lí gì? Đường Ninh đưa một quả táo trên bàn cho nàng: “Ăn táo không?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương