Trời mưa nên buôn bán không đắt hàng, Trịnh đồ tể cũng thu sạp hàng rất sớm, nhìn thấy Đường Ninh, thật thà cười một tiếng, nói: “Hôm nay còn thừa lại nửa cân thịt, để tới ngày mai thì không ngon nữa, lát nữa trở về đi ngang qua, ta đưa cho Tiểu Như cô nương nhé.”

Đường Ninh cười cười, khua tay nói: “Cám ơn!”

Sáng sớm ngày nào Tam thúc cũng sẽ đưa hai phần điểm tâm sáng qua, từ đó về sau, trong nhà luôn không thiếu thịt, mặc dù so ra thì Trịnh đồ tể lỗ vốn, nhưng hiển nhiên hắn cũng không so đo chuyện này.

Ra khỏi cửa hàng, đi trên đường, mưa rơi càng ngày càng nặng hạt.

Phương tiểu bàn đi một mình ở phía trước, hai tên hộ vệ đi sau lưng nàng, Đường Ninh và Lý Thiên Lan cách bọn hắn một đoạn khá xa.