“Công chúa không cần khách sáo, đây là việc Ngân Thu nên làm.Vốn vẫn luôn nhắm mắt, bị tưởng là đã ngủ thiếp đi, Thẩm Ngân Thu lúc này nghe được lời của Lạc An thì chậm rãi mở mắt ra, còn mỉm cười với nàng một cái. Cái dáng vẻ ấy khiến người khác không khỏi xót xa, huống hồ nàng còn là một mỹ nhân, vẻ ngoài xinh đẹp luôn dễ khiến người ta sinh lòng thương cảm. Ấn tượng của hoàng đế và mọi người đối với Thẩm Ngân Thu tăng lên rõ rệt. Khi có thiện cảm, họ thật lòng cảm kích việc nàng không màng nguy hiểm, cố gắng giành lấy thời gian cho ái nữ của họ. Hoàng hậu khi nói chuyện với nàng cũng không khỏi dịu giọng hơn đôi chút:“Ngươi đã cứu mạng Lạc An của chúng ta, nó cảm ơn ngươi là lẽ đương nhiên.Dù sao cũng chỉ là lời cảm ơn, chẳng ảnh hưởng gì đến tương lai của con gái bà cả. Lạc An “vâng một tiếng, nắm lấy bàn tay chưa bị thương của Thẩm Ngân Thu, chân thành nói một câu cảm ơn. Một sự nghiêm túc khiến Thẩm Ngân Thu cũng thấy xúc động. Lạc An lại tiếp lời:“Từ nay ngươi chính là bằng hữu của ta – người bạn đầu tiên! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương