Nhưng cung nữ kia, Tử Di , lại thần bí đến vậy, từ xa đã nghe được tiếng bước chân hỗn loạn đang tiến tới. Nàng ta có chút hối hận vì vừa rồi lại để nữ tỳ kia chạy mất, cũng không ngờ rằng trông Thẩm Ngân Thu yếu ớt dịu dàng mà lại có chút thân thủ, hơn nữa còn giấu được mấy món đồ kỳ quái. Mấy lần nàng ta đã bị thứ bột phấn kia chạm vào, nếu không phải cảnh giác né nhanh, e là đã thật sự trúng chiêu rồi.

Thấy có người đến, nàng ta vì thân phận không thể bại lộ nên đành bỏ dở việc lấy mạng Thẩm Ngân Thu. Trước khi rời đi, vì không cam tâm mà phóng ra một phi đao nhắm vào nàng, lại bị nàng dùng tay đỡ lấy! Giờ mới hối hận vì chưa bôi độc lên phi đao. Mang theo sự không cam lòng, Tử Di vượt tường rút lui.

Thẩm Ngân Thu nhìn bóng lưng nàng ta, chau mày, một tay đỡ lấy cánh tay vẫn còn cắm con dao nhọn, nhanh chóng chạy đến chỗ Thiên Tảo bị cung nữ kia đánh ngất. Nàng dùng tay không bị thương ấn vào huyệt nhân trung, run giọng gọi:

“Thiên Tảo ?

Có thể do lực không đủ, Thiên Tảo không tỉnh lại, nhưng lúc này nhóm thị vệ đã đến nơi. Thấy hai nữ tử bất tỉnh nằm dưới đất, rồi nhìn bóng lưng không mặc cung phục của Thẩm Ngân Thu, lập tức rút kiếm, quát lớn: