Yêu cầu này so với những trò đùa trước thì hợp lý hơn nhiều, Thẩm Ngân Thu khựng lại một chút rồi vẫn bước theo. Nàng lo công chúa Lạc An lại nghĩ ra trò gì để trêu chọc cung nữ kia. Với thân phận công chúa, Lạc An hơn xa đám cung nữ trong cung, lấy cung nữ ra làm trò tiêu khiển cũng là chuyện thường tình. Cách nàng trưởng thành và những gì được truyền dạy vốn đã là như vậy, Thẩm Ngân Thu không có quyền cũng chẳng muốn can thiệp. Dù sao với tính cách có phần kỳ quái này của Lạc An, chỉ cần không chọc giận nàng ấy thì chắc cũng không tùy tiện giết người. Lúc này, tâm trạng của Tô Hòa cũng trùng khớp với Thẩm Ngân Thu. Nhìn thấy công chúa không còn định đi về phía nơi ở của sứ thần, nàng ta liền rạng rỡ hẳn lên. Khi nghe Lạc An tò mò muốn biết dung mạo của cung nữ cao lớn kia đang dần đi xa phía trước, nàng ta lập tức ra lệnh cho đám hạ nhân phía sau đi chặn người lại, rồi quay sang nịnh nọt:“Công chúa, nô tỳ đi xem trước có được không ạ? Lạc An liếc mắt nhìn nàng ta, Tô Hòa lập tức cúi đầu, ngoan ngoãn lùi lại phía sau. Nàng không để ý đến Tô Hòa, lại kéo lấy tay Thẩm Ngân Thu đi tới. Thẩm Ngân Thu bất đắc dĩ, đến giờ nàng cũng chẳng hiểu sao mọi chuyện lại thành ra thế này. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương