Trong lòng Thẩm Ngân Thu thấy rất mệt, nhưng vẫn nghe lời công chúa đàn tiếp. “Cao Sơn Lưu Thủy vốn là một trong những khúc kinh điển mà ai luyện đàn cũng phải học qua, đương nhiên, có luyện được hay không lại là chuyện khác. Với thiên phú bẩm sinh về âm luật, nàng đánh những khúc cổ điển như thế, chẳng ai không gật đầu tán thưởng. Thật ra, bản thân nàng lại thích những điệu khúc dân gian hơn.

Những bản nhạc thú vị, trữ tình nàng đều yêu thích; thậm chí đến các khúc chiến trường hùng tráng nàng cũng từng nghiên cứu khá kỹ. Nhưng nàng luôn cảm thấy có điều gì đó chưa đủ, nên vẫn luôn muốn một lần đến biên cương chiến địa để tận mắt cảm nhận.

Chiến trường tuyệt đối không chỉ có khí thế hào hùng.

Lúc đàn “Cao Sơn Lưu Thủy, Thẩm Ngân Thu hoàn toàn không đặt tâm tình vào, không mang theo cảm xúc, vì thế không thể nào mê hoặc lòng người như trước. Nhưng dù vậy, vẫn không ai có thể bắt bẻ được điểm nào.

Một khúc chấm dứt, công chúa Lạc An liền sai người mời Thẩm Ngân Thu lại gần, dâng trà nóng — dẫu sao cũng không thể không cho người ta nghỉ ngơi chốc lát.