Thẩm Ngân Thu vội vàng đứng dậy nói: “Đặt xuống! Vạn Sĩ Yến bất đắc dĩ cũng đứng dậy theo: “Để ta làm. Một chiếc hộp lễ mà bọn họ lại thận trọng đến vậy — người chuẩn bị cái hộp đó mà biết được chắc phải đắc ý lắm. Thẩm Ngân Thu chớp mắt vài cái. Trong viện lúc này chỉ còn ba người, đám nha hoàn trước đó đã bị nàng sai ra ngoài. Nói đến người thích hợp mở hộp, thì thực sự chỉ còn lại Vạn Sĩ Yến . Nàng gật đầu với hắn, hai người cùng bước ra ngoài viện. Đèn lồng treo trước cửa tỏa ánh sáng mờ mờ, chiếu lên chiếc hộp vuông đặt dưới đất. Thẩm Ngân Thu nhìn hộp lễ với kiểu dáng khác hẳn mọi lần, còn nghi hoặc hỏi: “Mọi người đoán lần này là cái gì? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương