Hóa ra căn cứ lần trước chàng dẫn ta đi chỉ là một chỗ trong số đó thôi sao! Nghĩ đến tấm bản đồ rối rắm như mê cung kia, trong lòng Thẩm Ngân Thu chợt dâng lên cảm giác tuyệt vọng. Nếu chỗ nào cũng giống bản đồ như thế, nàng thật chẳng muốn xem thêm nữa. “Nữ ma đầu kia chẳng lẽ không biết Thiên Sát tổ là người của chàng à? Các ngươi đều xuất thân từ Ám Các, vậy mà còn chẳng rõ thân phận của nhau? Còn có thể giằng co suốt ba ngày mới nhận ra không phải địch nhân, chàng đang đùa ta sao? Giọng điệu nàng rõ ràng không tin nổi. Vạn Sĩ Yến nghe vậy khẽ bật cười: “Mỗi tổ có căn cứ và nhiệm vụ khác nhau, không hề thông báo cho nhau. Thiên Sát tổ là nhận nhiệm vụ riêng, còn bên Ám Vệ là do ta phái người đến, bọn họ không liên lạc cũng không quen biết. Thẩm Ngân Thu gật đầu, tạm coi như đã hiểu. Nghĩ lại thấy cũng buồn cười, rõ ràng đều là người nhà mà không biết nhau, lại còn đề phòng như kẻ địch. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương