Thẩm Ngân Thu nhất thời không biết đáp gì, chỉ duỗi người một cái thật dài, chẳng hề để ý đến hình tượng. Dù sao trong mắt nàng, Vạn Sĩ Yến và Thiên Tảo đều biết rõ tính cách nàng, chẳng cần phải giả bộ ra vẻ tiểu thư khuê các, giữ gìn lễ nghi. Mấy thứ đó là để diễn cho người ngoài xem, còn ở địa bàn của mình thì cứ thoải mái là được. Thiên Tảo mới tới Hầu phủ chưa lâu, tuy biết tiểu thư nhà mình trước kia ở trong khuê phòng luôn thả lỏng hơn khi đóng cửa lại, nhưng đây là ở Hầu phủ! Lại còn là trước mặt thế tử! Cử chỉ chẳng giữ hình tượng gì, nàng lo thế tử sẽ chán ghét tiểu thư mình. Tuy nói tiểu thư làm vậy cũng chẳng thô tục khó coi gì, vẻ lười biếng kia trái lại lại có vài phần giống phu nhân họ Lưu, trông rất dễ chịu. Duỗi người xong, Thẩm Ngân Thu còn ngáp một cái, đôi mắt long lanh nước, nhìn Vạn Sĩ Yến hỏi:“Cái tay cụt kia chàng định xử lý thế nào? Vạn Sĩ Yến chẳng buồn liếc đến cái hộp trên bàn, chỉ chăm chú nhìn nàng:“Kệ nó, sẽ có người đến xử lý.Rồi hắn nhìn lướt qua Thiên Tảo và tỳ nữ khác:“Các ngươi lui ra đi. Thiên Tảo vốn định nói mình còn phải hầu hạ Thẩm Ngân Thu rửa mặt nghỉ ngơi, nhưng vừa chạm ánh mắt Vạn Sĩ Yến liền ngậm miệng.Tỳ nữ kia cũng khẽ kéo tay nàng, hai người cùng lui xuống. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương