Thẩm Ngân Thu nói “kéo đi hoàn toàn không phải đùa, rất nhanh sau đó đã có gia nhân xuất hiện, thô lỗ kéo thẳng Cẩm Hương đi. Cẩm Hương hoảng hốt kêu lên:“Thế tử phi! Người định bán nô tỳ cho bọn buôn người thật sao? Nô tỳ thật sự không làm gì cả, từng câu từng chữ đều là thật mà! Thật sao?Thẩm Ngân Thu nhìn thẳng nàng ta:“Không bán nữa, cho ngươi thêm một cơ hội. Nếu ngươi quả thực nói thật, vậy thì đem những hình phạt ta vừa kể ra nếm thử từng cái một. Nàng không tin đến nước này mà vẫn dọa không nổi Cẩm Hương — rõ ràng đến giờ vẫn không chịu thừa nhận, bộ dáng cũng chẳng giống người oan ức, mà là kiểu cứng đầu “ta không nhận thì là không nhận. Cẩm Hương không nói gì.Vạn Sĩ Yến có vẻ đã mất kiên nhẫn với màn giằng co này, lạnh giọng ra lệnh:“Không nghe thấy lời thế tử phi à? Kéo đi! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương