“Dính vào thì dính vào, để hắn giúp ta điều tra rõ đầu đuôi chẳng phải càng tốt hơn sao.Vạn Sĩ Yến luôn có thói quen xử lý mọi việc một cách nhẹ nhàng, nói thản nhiên không chút kiêng kỵ. Dù là kẻ thù giúp mình làm việc, hắn cũng chẳng lấy đó làm phiền, tận dụng và bóc lột kẻ mình chán ghét thì có gì mà phải bận tâm. Nghe vậy, Thẩm Ngân Thu trầm ngâm một lúc, đột nhiên cảm thấy rất có lý!Vạn Sĩ Thịnh nhìn qua có vẻ rất rảnh rỗi, đưa cho hắn chút việc làm cũng hợp tình hợp lý, sao nàng lại không nghĩ ra điều này sớm hơn cơ chứ! Tuy nhiên, nàng vẫn hỏi: “Chuyện này không phải nói là không thể để hắn biết sao?Nàng chỉ vào bàn tay đứt trên đất. “Không, ta đổi ý rồi. Vẫn nên để hắn biết thì hơn, có hắn nhúng tay vào, kẻ đứng sau sẽ dè chừng hơn.Nụ cười của Vạn Sĩ Yến khiến người ta rùng mình. Thẩm Ngân Thu lắc đầu: “Dè chừng hơn thì chẳng phải lại giấu kỹ hơn sao? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương