A Tề được dẫn đến, hắn cũng không rõ đã xảy ra chuyện gì, liền cung kính hành lễ với Thẩm Ngân Thu và Vạn Sĩ Yến . Ánh mắt vô tình liếc qua chiếc hộp lễ trên đất, đồng tử lập tức co rút — trời ơi, là… một bàn tay đứt?!

Hắn lập tức ý thức được rằng, hôm nay mình chỉ tiếp xúc với viện Trường An duy nhất một chuyện — chính là đưa hộp quà này. Lẽ nào thế tử và thế tử phi muốn truy cứu hắn vì cái tay người trong hộp?

Oan uổng quá! Hắn thật sự không biết gì cả! Trong lòng vừa nghĩ, đầu gối đã mềm nhũn, học theo A Phi trước đó “phịch một tiếng quỳ xuống. Khiến Thẩm Ngân Thu thầm thán phục — chắc đau lắm, vậy mà mặt không hề biến sắc. Nàng mới quỳ một lát thôi đã thấy đầu gối nhức rồi.

“Thế tử, cái… cái lễ vật này… không liên quan gì đến tiểu nhân cả!

Thẩm Ngân Thu liếc hắn hai cái — A Tề so với A Phi đúng là chững chạc hơn nhiều, vừa thấy là biết bọn họ gọi hắn tới vì chuyện gì, chủ động chối bỏ liên quan.