Vạn Bạch liếc nhìn Vạn Đồng, hy vọng có thể moi được gì đó từ miệng nàng. Nhưng Vạn Đồng thời gian trước cũng chỉ theo Vạn Tam ra ngoài làm nhiệm vụ, bình thường vẫn là Thanh Diệp luôn kè kè bên cạnh Thẩm Ngân Thu. Nhiều nhiệm vụ thiếu Thanh Diệp hỗ trợ thì sẽ khó khăn hơn rất nhiều, cho nên ai nấy đều vô cùng bận rộn. Vạn Đồng nhún vai, rồi theo sau Thẩm Ngân Thu nói:“Thiếu phu nhân, lát nữa chủ tử đến thăm người, người nhớ bảo chủ tử nghỉ ngơi một lát nhé. Mấy hôm nay ngài ấy bận đến độ không có thời gian chợp mắt, cứ thế mãi thì thân thể cũng gục mất thôi. Tuy kinh mạch đã thông, độc tố trong xương cốt cũng đã được thanh trừ, nhưng thân thể cũng chẳng phải sắt thép, lao lực lâu ngày thì ai mà chịu nổi? Thẩm Ngân Thu sững sờ:“Chẳng trách quầng mắt chàng lại thâm như vậy… Ta biết rồi. Còn những người khác thì sao? Thanh Diệp, A Mạc, Hộ Kim, Hộ Mộc, Vạn Tam các người… Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương