Trưởng công chúa hoàn toàn không hay biết rằng thái độ lần này của nàng sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh tương lai của bản thân. Nàng trầm ngâm chốc lát, rồi can đảm ngẩng đầu nhìn thẳng vào Vạn Sĩ đế:“Đây đã không còn là Ngự hoa viên của năm xưa nữa rồi. Nàng không hề nói dối. Ngự hoa viên bây giờ khiến nàng không hài lòng. Việc Vạn Sĩ đế dung túng cho Lạc An hiện tại chẳng khác gì năm xưa tiên đế từng dung túng cho nàng. Có thể nói, Lạc An đã một lần nữa cải tạo lại Ngự hoa viên mà nàng từng dày công sửa sang. Nàng làm sao có thể rộng lượng mà nói rằng mình không để tâm cho được? Ngự hoa viên bị thay đổi khiến nàng rất khó chịu, sự ra đi của tiên đế cũng đồng nghĩa với việc đặc quyền của nàng chấm dứt. Vạn Sĩ đế bỗng mỉm cười:“Vậy à? Đã không còn là Ngự hoa viên trong ký ức của ngươi nữa rồi sao? Nhưng Trường Thước , thế gian vốn không có gì mãi mãi không đổi cả. Nói đi, lần này tiến cung tìm trẫm là vì chuyện gì? Trưởng công chúa không thích nhắc chuyện cũ, nàng nhìn quanh rồi nói:“Hoàng huynh không định bàn việc ngay tại đây đấy chứ? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương