Vạn Sĩ Yến cõng Thẩm Ngân Thu rời khỏi hoàng cung, trên đường đi liền hỏi Thanh Diệp về mọi chuyện đã xảy ra. Thanh Diệp cũng không giấu giếm, giống như trút đậu từ ống tre, kể lại toàn bộ từ đầu đến cuối, đoạn ở giả sơn cũng không bỏ qua. Nói đến đây nàng mới để ý, con thỏ nhồi bông mà Thẩm Ngân Thu cầm trước đó đã không thấy đâu nữa, chắc là lúc không khoẻ bị rơi mất rồi. Dù sao cũng không phải thứ gì quan trọng nên nàng không để tâm. Việc đưa Thẩm Ngân Thu vào cung rồi khiến nàng phát bệnh là điều Vạn Sĩ Yến hoàn toàn không mong muốn, nhưng rốt cuộc vẫn xảy ra. Dù là ngoài ý muốn nhưng cũng đủ khiến hắn thấy bực bội. Bảo vệ một người sao lại khó đến vậy? Thanh Diệp nhận ra tâm trạng chủ tử không tốt, nhưng cũng không an ủi gì. Nàng vốn không giỏi nói lời ngon ngọt, vẫn là câu nói ấy: bảo nàng đi giết người thì dễ hơn nhiều. Nhưng nàng cũng biết mình cần kiểm điểm, bèn nghiêm túc nói: “Chủ tử, chuyện lần này là do thuộc hạ sơ suất, đợi việc kết thúc rồi xin chủ tử cứ xử phạt. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương