Thẩm Ngân Thu thấy Lạc An vẫn đang đắm chìm trong suy nghĩ, cũng không vội, trái lại còn đưa mắt quan sát cảnh sắc xung quanh. Diện tích hoàng cung này thật đúng là rộng lớn, chỉ riêng ngự hoa viên và hồ nước trước mặt thôi, đã bằng bốn năm phủ hầu gộp lại. Nàng khẽ thì thầm với Thanh Diệp:“Có thấy mở mang tầm mắt không? Thanh Diệp liếc nàng một cái rồi gật đầu. Thẩm Ngân Thu không để ý sự lạnh nhạt của nàng ta, quan sát đám thực vật trên mặt nước một lúc, rồi nhỏ giọng nói:“Không biết mấy loại cây này là giống gì. Trông mới lạ, khiến người ta muốn tìm hiểu. Thanh Diệp biết cách giết người chứ không hiểu nhiều về hoa cỏ trang trí. Mấy môn học nàng từng học liên quan đến thực vật, đều là để phân biệt độc dược. Nghĩ Thẩm Ngân Thu muốn hái mấy loại hoa đẹp về chơi, liền hỏi:“Có cần nhổ mấy cây đem về không? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương