So với người thường không được vào hậu hoa viên thì đối với Lạc An công chúa, nơi này nàng đã sớm nhìn đến phát chán. Sinh ra và lớn lên trong hoàng cung, từng ngóc ngách ở đây nàng đều quen thuộc đến tận xương tủy. Thấy vẻ mặt trầm trồ đầy ngưỡng mộ của Thẩm Ngân Thu, nàng bĩu môi đầy kiêu ngạo:“Chỗ này thì có gì hay mà xem chứ. Quả nhiên phụ hoàng nói không sai — ngoài cung thì chẳng có gì ra hồn, thứ tốt nhất đều nằm trong hoàng cung cả! Thẩm Ngân Thu nhất thời cứng họng, không biết nên phản bác hay đồng tình. Nói không sai, mà cũng không hẳn đúng. Hoàng cung thực sự tinh xảo, đẹp đẽ, nhưng sống mãi trong bốn bức tường thế này… chẳng phải cũng mất đi tự do sao? Nàng liếc Lạc An một cái — có lẽ đối với vị công chúa này, đây là tự do. Nhưng trong mắt nàng, Lạc An chỉ đang bị tẩy não bởi những lời tung hô rằng “tất cả tốt đẹp đều nằm trong cung“. Bất giác nàng cảm thấy đối phương… hơi đáng thương. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương