Quả thật đúng là bút tích của Nhị cữu họ Lưu. Có lẽ là nghe được tin tức gì đó từ Lưu Thi Tầm nên mới vội vã gửi thư hỏi thăm Thẩm Ngân Thu xem có biết chuyện gì hay không. Thẩm Ngân Thu nói: “Không biết tin tức được truyền đến tai họ thế nào nữa. Đừng nhìn ba vị cữu cữu bình thường không liên lạc gì với ta, trông như chẳng quan tâm, nhưng âm thầm giúp đỡ cũng không ít. Ngoại tổ mẫu từng nói, họ đều đã có gia đình sự nghiệp, sẽ không xem trọng mẹ ta và ta đến mức làm trái lẽ vì chúng ta. Nhưng theo ta thấy, làm huynh trưởng làm cữu cữu đến vậy là rất tốt rồi. Chẳng phải vừa nhận được tin, Nhị cữu đã lập tức gửi quà đến hỏi thăm sao? Có lẽ là tìm không được người, hoặc cũng có thể ngại mà không đến thẳng. Trước đây bọn họ quả thực rất ít liên lạc, Thẩm Ngân Thu cho rằng phần lớn là do tính khí mẹ nàng. Dù ba vị cữu cữu từng chủ động bắt chuyện, bà cũng toàn hờ hững không để tâm. Đại cữu và nhị cữu thường vì thế mà tức giận bỏ đi, chỉ có tam cữu là người tính tình vẫn luôn điềm đạm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương