Thấy hắn không chịu đi, Thẩm Ngân Thu liếc mắt nhìn hắn, “Sao thế?

Vạn Sĩ Yến thở dài một tiếng, hỏi lại: “Chúng ta ra ngoài chẳng phải để tản bộ sao? Có gì bận rộn chứ?

Nói vậy thì cũng đúng. Họ ra đây là để tránh cách quấy rầy phiền phức của Vạn Sĩ Thịnh, đâu phải thật sự có chuyện cần làm. Nàng chợt nhận ra, ho khan một tiếng rồi nói: “À, nhưng mà... nhiều thuộc hạ đều đang tập trung ở sảnh lớn tầng hai, chẳng lẽ không có việc gì cần chàng phân phó sao?

“Không có. Vạn Sĩ Yến xác nhận.

Thẩm Ngân Thu đưa tay sờ mũi, trong lòng thầm nghĩ: vậy nàng tốn công lên đây làm gì? Thật mất hứng.