Thẩm Lận Như thở dài, nhìn Thẩm Kim Hiên nói:“Cha biết con oán cha. Thẩm Kim Hiên quay mặt đi, không nói một lời. Trương thị nghe mà nước mắt không ngừng rơi. Người ta vẫn nói tể tướng là chức quan cao quý, nhưng sao trong nhà bà lại sống khổ sở đến thế? Nghĩ thôi cũng thấy chua xót. Cùng là tể tướng, sao bên Hữu tướng lại sống ung dung tự tại hơn hẳn? Chẳng lẽ đây chính là kết cục của việc đứng sai phe? Mấy tên tiểu quan muốn lo cho con cái một chức vụ nhỏ thì dễ như trở bàn tay, con trai bà thì sao? Có học vấn mà không được trọng dụng, không có đất dụng võ. Càng nghĩ bà càng đau lòng, đặc biệt là khi nhớ đến chuyện Thẩm Kim Thu bị sảy thai, như có người cầm dao đâm thẳng vào tim bà. Một nhà toàn là nghiệp chướng! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương