Ngoài dự đoán của mọi người, Lưu Thi Đàm không hề phản bác lại lão phu nhân nhà họ Thẩm, ngược lại còn để bà ta được dịp lên mặt, nói cho hả hê.

“Ngày nào cũng ăn mặc loè loẹt, quyến rũ đàn ông. Bảo ngươi đừng tùy tiện ra khỏi phủ, thế mà cứ cách ba hôm lại chuồn đi. Ngươi còn biết xấu hổ là gì không?

Người vây xem đều lắc đầu cảm thán — cảm thấy Lưu Thi Đàm đúng là quá đáng, có bị đuổi cũng chẳng đáng tiếc, chỉ tiếc cho một gương mặt đẹp mà thôi.

Lưu Thi Đàm chỉ lạnh lùng liếc bà ta một cái:“Ta hay ra ngoài thì liên quan gì đến thể diện? Hay bà quên rồi, vải vóc trên người bà là ai tặng, ăn mặc sinh hoạt mỗi tháng là ai kiếm bạc lo liệu?

Lão phu nhân da mặt dày, chẳng chút ngại ngùng, hỏi ngược lại:“Ta là trưởng bối của ngươi, ngươi hiếu kính ta thì đã sao?