Từ hậu viện, Trương thị cũng nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt từ tiền viện truyền tới, lại còn có cả tiếng Mạc Thiếu Công quát tháo giận dữ, trong lòng bà càng thêm hoảng hốt. Bà chỉ có một đứa con trai này, nên tất nhiên vô cùng lo lắng cho sự an nguy của Thẩm Kim Hiên .Bà nhẹ giọng khuyên nhủ:“Hiên nhi , chỉ nghe giọng của tên đó thôi đã thấy hung hăng rồi. Nếu con ra mặt, nhỡ đâu họ lỡ tay đánh người thì sao? Để mẹ ra đi, mẹ sẽ đưa ba vạn lượng bạc đó!

Dù phải bỏ ra ba vạn lượng bạc đau như cắt thịt, nhưng sự an toàn của con trai vẫn quan trọng hơn.

Thẩm Kim Hiên an ủi bà:“Mẹ à, nếu bây giờ chúng ta đưa ra ba vạn lượng, vậy những gì chúng ta đã làm từ trước đến giờ chẳng phải thành công cốc sao? Không thể bỏ cuộc giữa chừng, dù cho có thất bại...

Những lời cuối cùng hắn nói ra, ánh mắt vô cùng kiên định, thậm chí có chút lạnh lẽo nguy hiểm.

Trương thị không thuyết phục được hắn, muốn đi theo ra ngoài lại bị hắn kiên quyết ngăn cản, cuối cùng phải nhờ quản gia khuyên can mới chịu ở lại.