Trong mấy ngày tiếp theo, Thẩm Ngân Thu không rời khỏi phủ họ Trần nửa bước. Qua tin tức mà Lão Hà và những người khác đưa về từ bên ngoài, nàng biết Thẩm Kim Hiên giờ đây đang bị dồn đến mức đầu tắt mặt tối.

Mỗi cửa hàng đều bị yêu cầu lập tức dọn đi, nếu không dọn thì sẽ bị tháo dỡ. Dù sao đất là của nàng, nàng muốn làm gì cũng được.

Mạc Thiếu Công là gương mặt mới ở kinh thành, lại không cư trú trong hầu phủ. Hắn đứng ra gây rối, người khác muốn tra thân phận hắn cũng không tra ra được.

Bất đắc dĩ, Thẩm Kim Hiên đành phải lôi tên cha mình ra để hy vọng giải quyết rắc rối liên quan đến mấy cửa hàng. Nhưng Thẩm Ngân Thu và Mạc Thiếu Công hợp sức bày ra không ít chiêu trò, đem đơn từ đi than vãn với thiên hạ, nói hợp đồng đã đến hạn, phủ Tể tướng lại dựa vào quyền thế để áp bức dân lành.

Bọn họ còn cố tình chọn những văn nhân thanh cao để kể lể, chứng cứ rõ rành rành, khiến nhiều người tin là thật. Trong chốc lát, việc các cửa hàng của nhà họ Thẩm bị lan truyền rầm rộ khắp dân gian, dù vậy trong cung vẫn đang bận rộn tiếp đãi sứ giả ngoại quốc, nên không ai để ý.