Thẩm Ngân Thu liếc nhìn hắn: “Chàng thật sẽ không vui sao? Vạn Sĩ Yến nghi ngờ nhìn nàng: “Một ngày không gặp, sao nàng trở nên ngốc thế? Chẳng lẽ trúng độc rồi? “Ta không đùa đâu. Vừa rồi ở đó, ta thấy hai người đàn ông… hôn nhau. Thẩm Ngân Thu nghiêm mặt nói, “Hơn nữa, chàng không thấy sao? Lúc ở trong đó, ai đi ngang qua chàng cũng hai mắt sáng rỡ. Ta sợ Lâm Trạch thích chàng đấy. Sắc mặt Vạn Sĩ Yến lập tức thay đổi: “Nàng thấy ai?! Nàng chẳng phải vẫn luôn đi cùng hắn sao? Vì chính hắn dẫn nàng đến nên mới yên tâm rằng nàng sẽ không bị nhìn thấy cảnh gì dơ mắt. Thẩm Ngân Thu hồ nghi: “Chỉ là hôn thôi mà. Nghĩ lại vẫn không nhịn được cảm thán: “Á á, còn đẹp hơn tranh vẽ nữa. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương