Thẩm Ngân Thu vừa thở phào nhẹ nhõm xong lại cảm thấy không đúng, liền nói:“Chúng ta ăn mặc kiểu này mà nhìn giống người có tiền lắm sao? Thanh Diệp lắc đầu. Nếu không vì lo Thẩm Ngân Thu chỉ có một mình, nàng đã đuổi theo bắt lấy tên thiếu niên kia rồi. Nhưng lý trí vẫn còn, nàng chỉ đành đứng nguyên tại chỗ bảo vệ Thẩm Ngân Thu, nhìn đối phương hoảng hốt chen vào đám đông, chẳng mấy chốc đã mất hút. Biến cố nhỏ này khiến người đi đường quanh đó thoáng ngạc nhiên, nhưng thấy chẳng có trò vui gì, mà người trong cuộc lại chẳng mấy nổi bật, ai nấy liền thu ánh mắt lại, ai đi đường nấy. Thẩm Ngân Thu sờ thử vật trong lòng ngực, vẫn còn nguyên. Cảm giác có chút kỳ quái, Thanh Diệp kéo tay nàng nói:“Đi thôi, ta dẫn thiếu phu nhân đi tìm người. Thẩm Ngân Thu ậm ừ hai tiếng. Giờ nàng cần tìm vài hán tử đến gây áp lực buộc các cửa hàng kia phải cuốn gói, nên cũng không rảnh để quan tâm lý do thiếu niên kia va phải nàng là gì, liền nhanh chóng đi theo Thanh Diệp. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương