Sáng hôm sau, vừa tỉnh dậy, Thẩm Ngân Thu vẫn còn mơ màng không biết mình đang ở đâu. Môi trường xa lạ khiến nàng – người từng có kinh nghiệm bị bắt cóc không ít lần – lập tức cảnh giác, cho rằng mình lại xảy ra chuyện gì rồi. Mãi đến khi ngồi dậy trên giường, nàng mới nhớ ra đây là phủ Trần ở kinh thành, hiện tại nàng vẫn chưa thể để lộ tung tích.
Nàng lưu luyến không muốn rời khỏi chăn ấm, nhưng nghĩ đến vẫn còn việc phải làm, đành nghiến răng rời giường thay đồ. Nàng thay ra bộ váy hôm qua, mặc lại y phục nam tiện lợi, nhưng rồi lại nghĩ ngợi một hồi, bèn thay sang một chiếc váy màu lục nhạt trông cũng không quá bắt mắt.
Sau khi nhìn kỹ xà nhà và gầm giường nhưng không thấy bóng dáng Thanh Diệp đâu, nàng gãi đầu, thấy chậu nước rửa mặt bên cạnh, bèn tranh thủ rửa mặt chải đầu.
Dọn dẹp xong xuôi, nàng lặng lẽ mở cửa phòng. Ánh sáng ban ngày đã rõ, nhưng xung quanh vẫn rất yên tĩnh. Đứng trước cửa, nàng không thấy lấy một bóng người. Nàng thầm đoán, chẳng lẽ Thanh Diệp đã bị người khác đưa đi rồi?
Đứng tần ngần một lúc, nàng định ra ngoài hỏi thử ai đó, không ngờ vừa ngẩng đầu đã thấy một bóng người hiện ra, giọng lạnh nhạt nói:“Đây là bữa sáng Vô Tồn chuẩn bị cho ngươi.