Vạn Sĩ Yến khẽ cười: “Đừng sợ, hắn không dám đâu.

Thẩm Ngân Thu cố ý vỗ vỗ ngực làm bộ sợ hãi: “Chàng đừng cười kiểu đó, trông hiểm độc lắm.

Vạn Sĩ Yến lập tức thu lại nụ cười: “… Đi thôi, về thôi.

“Chẳng phải Lục phu nhân còn chưa mở miệng nói chuyện chính sao? Thiếp đến đây chỉ để cãi nhau với bà ta à? — nàng trừng mắt, chẳng lẽ đến đây ăn no rỗi hơi?

Vạn Sĩ Yến hơi ngừng lại. Việc này nếu làm lớn sẽ bất lợi với Ngân Thu. Dù hắn đoán phía bên kia sẽ không muốn ầm ĩ, nhưng ai dám chắc? Nếu đã đến bước ngọc nát đá tan, theo tính nàng mà nói, không cẩn thận chọc giận người ta đến phát ngất cũng không chừng.