Thẩm Ngân Thu kéo Thanh Diệp đi tìm Lưu Mộc Mộc . Phòng hắn ở cách viện chính của nàng không xa, chỉ cần quẹo một khúc hành lang là tới.

Thẩm Ngân Thu đích thân tiến lên gõ cửa, bên trong không có ai đáp lại. Thanh Diệp dùng một chút lực khéo léo đẩy cửa ra, cửa lập tức mở toang — bên trong trống không.

“Lạ thật, chẳng lẽ hắn đã rời đi rồi? Thẩm Ngân Thu bước vào đảo mắt một vòng quanh phòng, giường đệm được thu dọn chỉnh tề, chén trà trên bàn vẫn còn y nguyên. Căn phòng hoàn toàn không có chút hơi thở sinh hoạt nào.

Thanh Diệp lắc đầu phủ định: “Hắn là người lạ, không thể tự ý rời khỏi Trường An viện, mà có ra khỏi viện cũng chẳng rời được Hầu phủ.

Thẩm Ngân Thu nghĩ lại cũng phải, Vạn Sĩ Yến đã đưa người về đây thì chắc chắn không để mặc hắn tự do đi lại: “Gọi một nha hoàn đến hỏi thử.