Thẩm Ngân Thu còn nhiều chuyện cần xác nhận, thấy vận hành của Vạn Gia Lâu không có vấn đề gì, nàng liền không nấn ná ở lại để phí thời gian. Thẩm Kim Hiên e là phân thân vô thuật, bên kia chuyện khách điếm còn chưa giải quyết xong, tửu lâu này hắn cũng đành để mặc, vậy thì càng hay. Nàng vừa ra khỏi Vạn Gia Lâu, một chiếc xe ngựa đã dừng trước mặt, trên góc trái treo ký hiệu của Hầu phủ. Vạn Đồng đỡ nàng lên xe, vó ngựa lộp cộp chưa đi được mấy bước thì đã bị người chặn lại. Phu xe quát:“Các ngươi muốn làm gì? Mau tránh ra! Thẩm Ngân Thu vén rèm xe lên, vừa nhìn đã thấy tên Đỗ Tào đang hùng hổ dẫn người đứng chặn, không biết hắn làm sao lại nhận ra nàng đang cải trang nữ nhân, còn dám chắn đường ở đây. Hiển nhiên, đối phương cũng nhìn thấy nàng, hai mắt sáng rực nhưng vẫn cố nén giận:“Tiểu mỹ nhân, ngươi thật tưởng rằng có thể thoát khỏi lòng bàn tay của gia sao? Ta khuyên ngươi ngoan ngoãn xuống đây thì hơn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương