Vạn Đồng ước lượng rồi nói:“Chắc còn giãy được năm sáu cái nữa. “Chưa được để chết, lát nữa thấy cô ta tỉnh tỉnh thì kéo lên. – Thẩm Ngân Thu nói câu đó với dáng vẻ ung dung, lúc này nàng mới thực sự là người ngồi cao nhìn xuống, thưởng thức vẻ hoảng loạn vùng vẫy của Thẩm Kim Thu. Vạn Đồng đứng bên cạnh, lạnh lùng nhìn người đang nhắm mắt dần dần đuối sức, uống không ít nước hồ, trong lòng có chút tà ý – không dạy cho bài học thì lại tưởng chủ tớ nhà nàng dễ bắt nạt. Dám ra tay trước mặt nàng và Thanh Diệp, đúng là gan to thật. Thẩm Ngân Thu xoay người lại, sắc mặt lập tức hóa kinh hoảng, nàng nhìn về phía Lục Đồ Chi, cố sức đưa tay chỉ xuống dưới thuyền, môi run lên nhợt nhạt, biểu cảm ấy đã nói rõ vị trí của Thẩm Kim Thu. Cuối cùng vẫn là Vạn Đồng hét lớn một tiếng khiến mọi người bừng tỉnh:“Phu nhân Thiếu tướng quân rơi xuống nước rồi! Mau gọi bà biết bơi tới cứu, sắp chết người rồi! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương