Bị Đường Duệ ôm một cái, Thẩm Ngân Thu cũng không thấy khó chịu gì, nhưng nếu đổi lại là người không thân thiết, e là nàng sẽ chẳng vui vẻ gì. Vì thế, khi nghe bọn họ rủ chơi trò chơi, nàng cũng không định tham gia. Để tránh bị kéo vào, nàng quyết định quay lại khoang thuyền xem thoại bản. “Muội muội không cần chạy nhảy gì, cũng không phải nói nhiều đâu, cũng đến chơi đi?Thẩm Kim Thu lại cố ý trái ngược quyết định của nàng. Thẩm Ngân Thu thu lại ánh mắt, vừa cười vừa nghĩ: “Thôi, ta mệt rồi. — lý do này dùng mãi không chán. Lục Đồ Chi kéo tay Thẩm Kim Thu đang định nói gì thêm, không tham gia cũng chẳng sao, kiểu gì cũng sẽ có cách kéo nàng vào, chẳng phải vừa rồi cũng vậy sao? Thẩm Ngân Thu nhìn bóng lưng hai người họ, trong lòng ngờ ngợ, cứ thấy có âm mưu gì đó. Nhưng thôi kệ, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn. Liễu Yên thật không ngờ cả Thẩm Kim Thu và Lục Đồ Chi đều chịu tham gia. Chẳng phải trước nay bọn họ luôn chê mấy trò chơi tầm thường, không thèm đụng vào đó sao? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương