“Hồi lâu nay Trưởng công chúa đã đợi trong sảnh rồi, Thế tử phi đã đến thì mời nhanh vào thôi. Hai ma ma nói với giọng nhã nhặn, nhưng ánh mắt lại liếc qua hai đại hán vừa khiêng kiệu, rõ ràng là một lời cảnh cáo đầy ẩn ý. Thẩm Ngân Thu mỉm cười mà không nói gì. Nàng không nói, hai ma ma lại tiếp tục lên tiếng:“Thế tử phi nên giữ đoan trang, tùy tiện nói chuyện với nam nhân là không ổn, dù là người làm trong phủ. “Ý hai vị là gì vậy? Thẩm Ngân Thu cười cong mắt, nhưng trong đáy mắt chẳng có lấy một tia ý cười. Không thèm để tâm thì họ lại càng lấn tới sao? “Thế tử phi hiểu rõ ý lão nô là gì. Trưởng công chúa từng nói Thế tử phi lớn lên ở Giang Nam, có lẽ chưa quen quy củ kinh thành, nên dặn lão nô phải để tâm nhiều hơn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương