Vạn Sĩ Yến cõng Thẩm Ngân Thu trên lưng, suốt dọc đường không nói một lời. Thẩm Ngân Thu ngó đầu nhìn gương mặt nghiêm túc của hắn, trong lòng thầm nghĩ: lẽ nào hắn thực sự định vào cung? Không được đâu! “Nếu chàng muốn vào cung, vậy ta cũng phải vào. Ta sẽ cải trang thành tiểu tư. Vạn Sĩ Yến còn đang bận nghĩ về những phiền phức mà chuyến đi này của Thái tử mang lại, bất chợt nghe câu ấy liền lập tức từ chối: “Nàng không được vào cung. Trong cung hiểm nguy rình rập, quyền thế rối ren, phòng không xuể. Hắn lại bổ sung: “Ta cũng không vào. Hắn đã quá đề cao Thái tử rồi. Tuy đúng là Tứ hoàng tử có vấn đề về sức khỏe, nhưng làm sao tin nổi một hoàng tử có biết bao thuộc hạ lại cứ nhất định phải đích thân ra mặt? Hơn nữa lại là trong hoàng cung, chẳng lẽ chưa từng nghĩ nếu bị phát hiện thì hậu quả nghiêm trọng tới mức nào? Không chỉ mất danh dự mà còn làm mất mặt cả nước Vạn Sĩ . Lùi một vạn bước mà nói, dù Tứ hoàng tử xúc động nhất thời mà hành động thiếu suy nghĩ, chẳng lẽ Thái tử lại không hiểu rõ? Làm sao lại dễ dàng cho phép hành động ấy? Lại nghĩ đến việc Thái tử liên tiếp mời hắn nhập cung, trong đầu Vạn Sĩ Yến liền hình thành một suy đoán. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương