Lời của Vạn Sĩ Yến nói ra thì khách khí, nhưng vẫn không đủ để xua tan hoàn toàn nghi ngờ trong lòng Thái tử. Dù sao điều mà họ biết cho tới giờ, cũng chỉ là Vạn Sĩ Yến muốn đối phó với Trưởng công chúa. Nhưng đối phó thế nào? Muốn Thái tử giúp chuyện gì? Hàng loạt câu hỏi như thế, Vạn Sĩ Yến chưa từng nhắc đến, cứ như đang làm không công cho Thái tử, chỉ chờ đến khi thời cơ chín muồi mới mở miệng đưa ra yêu cầu. Vạn Sĩ Thừa Lăng không thể không thừa nhận rằng Vạn Sĩ Yến là kẻ không dễ nắm bắt. Từ khinh thường lúc đầu cho đến thừa nhận năng lực của hắn, giờ lại sinh ra một loại kiêng dè mơ hồ. Y cần phải tìm hiểu xem rốt cuộc đối phương muốn nhờ y làm gì, và cái giá mà y phải trả có nằm trong giới hạn hay không. Thái tử trầm mặc, nhưng Vạn Sĩ Yến cứ như không hay biết gì, trước mặt hai vị hoàng tộc này vẫn bình thản gắp thức ăn cho Thẩm Ngân Thu. Vì sự hiện diện của hai người kia, nàng không dám động đũa nhiều, chỉ sợ hành động nhỏ nhất cũng khiến bản thân thất lễ. Chờ đến khi chén nhỏ của nàng đã được gắp đầy đủ, đủ để ăn trong một lúc lâu, Vạn Sĩ Yến cũng đã tính toán xong đối sách, buông đũa tre, ngẩng đầu nhìn thẳng Thái tử và Tứ hoàng tử, nghiêm túc nói: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương