“Sao? Không thích à? — Sa Yên vừa nói xong đã vung tay ném thẳng xâu kẹo hồ lô đi. Thẩm Ngân Thu: “…Nàng còn chưa kịp nói gì mà?! Thật lãng phí, nàng nhìn xâu kẹo ấy vẽ thành một đường cong, bay qua nóc nhà mất dạng. Nàng muốn nói vài câu với Sa Yên, nhưng cuối cùng vẫn im lặng, thu hồi ánh mắt, quyết định phớt lờ nàng ta. Sa Yên đúng là ghét nhất kiểu thờ ơ như thế, khoanh tay nói:“Hai ngươi đi nhanh quá, không nghe được đoạn đặc sắc nhất đâu. Bây giờ các môn phái đều bắt đầu nghi ngờ Minh chủ của các ngươi rồi đấy — giao du với triều đình, lại bắt được người giáo Ba Tư nói tiếng bản địa trôi chảy. Bọn họ vẫn chưa biết thân phận thật của ngươi đâu. Nếu biết ngươi không chỉ là thế tử mà còn là các chủ của Sát Tín Các nữa, nhất định càng đặc sắc hơn. Vạn Sĩ Yến chẳng buồn liếc nàng lấy một cái, cứ thế đi thẳng, đúng kiểu “mắt nhìn thẳng, lòng không dao động. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương