Vạn Bạch nhíu mày, vẻ mặt như đang gặp phải chuyện rất khó giải quyết:“Đưa hai người kia về cho ta. Quả thật thủ đoạn rất giống của giáo Ba Tư.

Lúc này, người của Thiếu Lâm nãy giờ vẫn im lặng bỗng lên tiếng:“Chỉ có mình ta cảm thấy tên gọi là người của Tân Tử quốc – giáo Ba Tư kia, nói tiếng Trung quá trôi chảy sao? Khẩu âm hoàn toàn giống hệt chúng ta, mà vết thương trên người hắn…

Bị thẩm vấn mấy ngày liền mà còn mong người ta không có vết thương sao? Ngây thơ quá.

Thế nhưng chỉ một câu nghi vấn ấy lại như gieo hạt vào lòng mọi người — đúng vậy, ai nấy đều không hiểu ngôn ngữ của Tân Tử quốc, thế nhưng hắn lại nói trôi chảy tiếng bản địa, lại không có chút khẩu âm nào. Hắn thực sự là người của giáo Ba Tư sao? Mà nếu đúng, thì lời hắn nói là thật hay giả?

Dù là giả… thì giờ cũng phải biến thành thật.