Gần đến hoàng hôn, Thẩm Ngân Thu và Thanh Diệp vẫn đang giết thời gian trong viện của Vạn Bạch. Bỗng nhiên, Lão Du đến báo lại rằng Thâm Dương đang đưa bốn người lạ mặt trở về, hỏi có nên để họ vào trong hay không. Dù sao nơi đây là sơn trang của minh chủ võ lâm, người ngoài không tùy tiện được phép ra vào. Huống hồ Thâm Dương là gương mặt xa lạ, không giống Thanh Diệp hay Hộ Kim, những người theo bên cạnh thiếu chủ đã lâu. Thẩm Ngân Thu liếc nhìn Thanh Diệp, nói:“Lão Du , đưa họ đến đây đi. “Vâng, thiếu phu nhân. Lão Du được nàng lên tiếng, không nghi ngờ gì thêm, lập tức đi đưa người vào. Thâm Dương cõng Trang Chu sư huynh dùng khinh công lao vội đến, vừa vào cửa đã không kịp chào hỏi với Thẩm Ngân Thu và Thanh Diệp, liền lao thẳng đến trước mặt Vạn Bạch, giọng đầy khẩn trương:“Vạn huynh! Làm ơn cứu sư huynh của ta! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương