Thâm Dương vội vã đáp lời, lo lắng hỏi: “Sư huynh, huynh cảm thấy thế nào? Có bị nội thương không? Là ai làm huynh ra nông nỗi này? Là người Ba Tư sao?! Trang Chu cố gắng ngẩng đầu, hắn hoàn toàn dựa vào ý chí mà gượng dậy, vì trong lòng vẫn canh cánh phân giáo và những chuyện chưa xong. Nhưng khi thấy được đệ tử đắc ý của chưởng môn sư bá, hắn khẽ thở phào, lại cảm thấy càng khó thở hơn. Hắn nghĩ… mình e là không gắng nổi nữa. Thấy ánh mắt Trang Chu bắt đầu tan rã, Thâm Dương quýnh lên gọi mấy tiếng. Hắn nghĩ đến tính cách của sư huynh, vội hỏi: “Sư huynh, huynh có quen người tên Mạc Thiếu Công không? “A… A Mạc ? Ánh mắt Trang Chu lập tức khôi phục tiêu điểm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương