Thẩm Ngân Thu vô thức nghiến răng nhẹ, trông dáng vẻ ấy thật đáng yêu khiến Vạn Sĩ Yến không nhịn được mà ôm bổng nàng lên. Thẩm Ngân Thu giật mình kêu nhỏ: “Chàng làm gì vậy?! “Quay hai vòng, xem nàng có vui lên chút không? Vạn Sĩ Yến thật sự ôm nàng kiểu công chúa, xoay tròn hai vòng. “Chóng mặt, chóng mặt! Không vui gì hết, mau thả ta xuống! Thẩm Ngân Thu siết chặt cổ hắn nói, “Ta thích được cõng hơn, chàng cõng ta đi được không? Vạn Sĩ Yến đặt nàng xuống, quay lưng lại, khom người xuống — ý tứ quá rõ ràng rồi. Khóe miệng Thẩm Ngân Thu cong lên, leo lên lưng hắn: “Về lầu các. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương