Thẩm Ngân Thu không nhịn được nhón một miếng bánh quy to cỡ ngón tay cái bỏ vào miệng nhai, liếc trái liếc phải — sao vẫn chưa ai lên tiếng hay đứng dậy vậy trời? Giờ nàng mà mở miệng thì cũng chẳng có tác dụng gì. Mạc Thiếu Công vốn đang đánh giá Lâm Trạch, quay đầu lại thấy động tác của Thẩm Ngân Thu cũng lén bẻ một miếng bánh quy, nhưng vừa nhai liền nhíu mày — sao lại có vị sữa kỳ kỳ thế này? Hắn liếc nhìn chén sữa hạnh nhân trước mặt Thẩm Ngân Thu — có thật ngon vậy không? Thực ra hắn cũng rất thèm, nhưng sữa dê vừa đắt lại vừa có mùi, thế mà bát của thiếu phu nhân trước mặt lại rõ ràng không có mùi gì. Hộ Kim và Hộ Mộc thấy chủ tử không định mở lời, bèn chủ động thay mặt tiếp lời: “Không cần khách sáo, chỉ là việc nhỏ mà thôi. Lâm Trạch cũng là người biết điều, hiểu rõ thời điểm mình xuất hiện không đúng lúc. Vừa rồi đi đến đây phát hiện bọn họ đang ăn, vốn định quay về nhưng bị phát hiện rồi thì không thể không chào hỏi, bằng không quá thất lễ. Vì vậy hắn chỉ đành cắn răng bước tới cảm ơn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương