Thẩm Ngân Thu “ừm một tiếng: “Đúng rồi, mọi người đều đi, Vạn Bạch và Thanh Diệp sẽ ở lại. Nhưng vết thương của ngươi không sao chứ? Mạc Thiếu Công sờ sờ ngực: “Không sao, không nghiêm trọng lắm. Bạch ca thay thuốc cho ta mấy lần, mỗi lần hiệu quả lại tốt hơn. “Vậy mai nhớ chú ý an toàn, mạng sống là quan trọng nhất. Nếu gặp chuyện nguy hiểm mà không xử lý được thì tìm cách rút lui. – Thẩm Ngân Thu dặn dò, rồi nhìn trời nghĩ giờ cũng không còn sớm, thì lẩm bẩm: “Chúng ta về thôi. Mạc Thiếu Công như sực nhớ ra chuyện gì, vỗ trán: “Thiếu phu nhân! Người chẳng phải nói sẽ dẫn ta đi tìm ám khí sao? Thẩm Ngân Thu đã bước đi được ba, bốn bước, nghe vậy liền quay lại, bừng tỉnh: “Đúng đúng! Chúng ta ra đây là để tìm ám khí cho ngươi mà! Vậy thì đi tìm Du bá trước đã, Du bá, Du bá… Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương