Vạn Bạch càng nghĩ càng tức, cuối cùng dứt khoát không đi nữa. Hắn thu dọn đồ đạc của mình, nói: “Ở đây giao lại cho các ngươi, ta về trước.

Hắn khoác hòm thuốc lên lưng, quay người rời đi. Mạc Thiếu Công ngẩn ra một lúc, vội đuổi theo: “Vậy không an toàn đâu! Đại ca chờ chút, để đệ lo cho mấy người kia tỉnh rồi về cùng huynh!

Mạc Thiếu Công đầu bên này lo, đầu bên kia bận, mệt đến mức thở không ra hơi. Cuối cùng là Thâm Dương bảo hắn cứ theo Vạn Bạch về trước thì hắn mới thở phào — những dân làng kia có liên quan đến Toàn Dương giáo, hắn ở lại thu dọn hậu quả cũng coi như là bù đắp.

Vạn Bạch một lời không nói, cứ thế đi thẳng về sơn trang. Hắn không dùng khinh công, Mạc Thiếu Công cũng không dám dùng, nhìn bộ dạng Vạn Bạch mặt đen như đá, trong lòng lại thấy buồn cười — bình thường nhìn không ra, giờ mới thấy rõ.

“Này, Bạch đại ca, huynh… có phải rất thích Thanh Diệp tỷ không?