Thâm Dương không có phản ứng rõ rệt, chỉ nhíu mày thật chặt: “Vì sao? Vì sao lại làm ra những chuyện này? Chẳng lẽ bọn họ muốn hủy diệt Toàn Dương giáo sao? Mạc Thiếu Công thầm nghĩ: Chuyện của giáo phái các ngươi, hỏi chúng ta làm gì… Đám “cá khô” dưới đất — à không, mấy vị thiên sư gì đó — đã bị ám vệ áp giải đi hết, lúc này chỉ còn lại bọn họ và một đám dân chúng ngơ ngác, đờ đẫn. Vạn Sĩ Yến cõng Thẩm Ngân Thu trên lưng, quét mắt nhìn những người đang quỳ gối, ngoan ngoãn như rối gỗ, nhắc nhở: “Ngươi nhìn xem, bọn họ cầu mong điều gì. “Họ? Đông gia chỉ Toàn Dương giáo sao? Họ cầu… cầu tài? Mạc Thiếu Công chợt ngộ ra, nói. Bất kể là bọn buôn người hay cái gì khác, hết thảy đều xoay quanh bạc tiền. Dù đã gây ra động tĩnh lớn thế này, vẫn không quên vơ vét của cải! Quả là đã đưa tinh thần ham tiền phát huy đến cực điểm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương