Vạn Sĩ Yến khẽ bật cười — phu nhân nhà hắn đúng là rất biết dọa người. Thực ra, đám công tử quý tộc ở kinh thành thường chỉ coi tiểu quan như món đồ chơi để thể hiện phong nhã, chứ chẳng ai thật lòng thật dạ. Bởi vậy, họ sẽ không bao giờ vì một thứ “không lên được mặt bàn” mà làm to chuyện, sợ mất thân phận.

Thế nhưng, nếu đem hành động của đám người trước mặt biến tấu một chút, hướng mũi dùi về phía quan lớn quyền quý, thì đúng là tai họa dễ ập tới thật.

Đám dân đen bên dưới lập tức chột dạ, không dám lên tiếng. Cuối cùng mới có một người phản ứng nhanh kêu lên:“Kinh thành cách đây mấy chục vạn dặm, họ no cơm rỗi việc sao phải lo chúng ta đốt ai!

Ý là trời cao hoàng đế xa đây mà?Thẩm Ngân Thu “ồ một tiếng, nghiêm túc sửa lại:“Mấy chục vạn dặm? Có phải ngươi chưa từng ra khỏi thôn không đấy? Từ đây về kinh thành, phi ngựa nhanh thì cũng chỉ mười ngày là đến, còn nếu dùng bồ câu truyền tin, thì nhanh hơn nữa cơ.

Cả đám im bặt. Dân quê mà, dễ bị dọa, nhưng đám thiên sư kia cũng vẫn chẳng nói gì — thế này là sao? Không giống như nàng đang câu giờ, mà ngược lại, giống như chúng đang kéo dài thời gian với họ.