Đơn Ngũ Cảnh nhất thời không biết đáp lời ra sao, hắn đang nghĩ chắc nha đầu này là không hiểu khí hậu tàn khốc nơi đại mạc mới có thể đưa ra chủ ý như vậy chứ? Chết nơi sa mạc chẳng khác nào bị khát nước hành hạ đến chết, hoặc bị nắng thiêu đến khô quắt, bất luận là cách nào, cũng đều thống khổ hơn việc bị người ta đánh chết rất nhiều. Nếu thực sự giao một tấm bản đồ giả cho bọn họ, không nói đến vận may ngút trời, thì phần lớn là chẳng thể trở về được… Thế nhưng nghe cách nàng nói ban nãy, rõ ràng là nàng có chút hiểu biết về khí hậu sa mạc, xem ra nha đầu này có thể lọt vào mắt tiểu tử Tử Yến , cũng chẳng phải người đơn giản. Đối mặt với ánh mắt trầm ngâm của Đơn Ngũ Cảnh, Thẩm Ngân Thu lại tặng hắn một nụ cười ngây thơ vô tội. Vạn Sĩ Yến theo thói quen lại giơ tay xoa đầu Thẩm Ngân Thu, động tác rất nhẹ, không ảnh hưởng đến nàng ăn cơm, “A Thu nói cũng không sai. Đến lúc đó kéo dài thời gian đủ rồi thì để người vẽ một tấm bản đồ giả giao cho bọn họ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương