Mạc Thiếu Công cười gượng hai tiếng, đưa tay làm động tác kéo khóa miệng rồi lùi lại hai bước, giả vờ mình chưa từng nói gì. Thẩm Ngân Thu lặng lẽ nhìn mọi người đang truy cứu trách nhiệm, cảm thấy vô cùng chán nản. Hiện giờ nàng đâu còn tâm trí quan tâm đến chuyện Thanh Trúc thất trách hay không. Điều khiến nàng bận tâm chính là mùi phấn son vương trên người Vạn Sĩ Yến . Dù nàng có thể vì hắn mà nghĩ ra cả nghìn lý do, nhưng vẫn muốn chính miệng hắn giải thích một câu. Nàng chăm chú nhìn Vạn Sĩ Yến , trầm tư một lúc, cuối cùng cũng chịu mở miệng:“Ta không bị gì nghiêm trọng cả, chuyện này tạm thời gác lại, đợi khi nào ổn định rồi hẵng xử lý. Thẩm Ngân Thu không nói là tha cho Thanh Trúc, mà chỉ bảo “sau này xử lý. Vì nàng đã quyết, chờ mọi chuyện yên ổn, nàng nhất định sẽ không để Thanh Trúc tiếp tục ở cạnh mình nữa. Vạn Sĩ Yến có thể không nghe lời bất kỳ ai, nhưng lời của Thẩm Ngân Thu thì không thể không nghe. Nàng đã nói “sau này xử lý thì hiện tại tạm gác lại cũng là chuyện đương nhiên. Đang trong giai đoạn giữa đường, có thể không chia rẽ thì cứ không chia rẽ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương