Thẩm Ngân Thu vừa nói vừa giơ bàn tay trắng trẻo đưa viên thuốc đen vào miệng. Động tác của nàng không nhanh, nhưng giọng điệu thì vô cùng kiên quyết, tất cả đều là để đám người kia thấy rõ viên thuốc màu đen trên tay nàng.

Mạc Thiếu Công nghe lời nàng nói, chưa kịp suy nghĩ thật giả ra sao đã hoảng hốt cho là thật, lập tức muốn ngăn nàng lại. Thẩm Ngân Thu âm thầm thở dài — ngốc, không phối hợp còn kéo chân ta!

Nàng rất rõ, so với nàng, kẻ biết được tung tích của bí kíp Không Động là Mạc Thiếu Công mới là người quan trọng. Mà nàng đã nói thế, vậy mà đám người kia lại chỉ cảnh giác chứ chẳng ai ngăn cản, cứ như thấy nàng chết được thì bớt được phiền toái vậy.

Thẩm Ngân Thu bèn quát lên:“Chẳng lẽ ngươi muốn để chúng đạt được mục đích rồi chết trong tay chúng à?! Dù gì sớm muộn cũng chết, mau uống viên Đoạn Trường Hoàn này đi!

Mạc Thiếu Công : “…Ta thật sự không muốn uống thuốc tự sát đâu!