Thẩm Ngân Thu theo tiểu nhị đi vào hậu viện.“Tiểu thư, mời ngài chờ một lát, tiểu nhân đi vào bếp múc ít nước nóng ra.Thẩm Ngân Thu gật đầu đáp lời, khẽ “ừ một tiếng. Tiểu nhị đi vào căn bếp đang ồn ào náo nhiệt, cách vị trí nàng đứng chỉ chừng mười mét. Bếp khá lớn, hậu viện cũng rộng, mùi dầu khói không hề lan đến chỗ nàng. Thẩm Ngân Thu ngó trái ngó phải, thấy có một cái giếng và một cái chậu, đoán chắc lát nữa cũng phải ra đó lấy nước, liền bước tới. Nhưng nàng mới đi được một hai bước đã cảm thấy có người lao tới. Nàng lập tức tránh sang bên trái, quay đầu nhìn lại — người kia muốn làm gì?! Người nọ có ngũ quan rất sâu, sống mũi hơi khoằm, màu mắt cũng lạ, không giống người bản địa — đúng hơn là không giống người trong nước. Thân hình thì cao lớn dị thường, thể hình vạm vỡ, thoạt nhìn đã thấy dọa người. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương